Không có gì nhiều để nói về quyển này, vì đúng như cảm nhận của mình khi đọc Ngôi nhà kỳ quái 1, đó là: văn mạng điển hình, mỳ ăn liền chính hiệu! Thậm chí, so với tập 1 thì tập 2 này còn mang chất văn mạng nhiều hơn nữa. Ưu điểm của thể loại này là đọc rất nhanh, không tốn nhiều thời gian. Nhược điểm là đọc xong chả đọng lại gì trong trí nhớ!
À mà việc khó nhớ chi tiết truyện 1 phần cũng vì cuốn này được chia thành nhiều phần truyện nhỏ (dù có tính kết nối nhất định với nhau), nhưng số lượng nhân vật hơi nhiều và tính liên kết quan hệ của các nhân vật trong những phần truyện khác nhau không lớn, có những nhân vật chỉ xuất hiện trong 1 phần truyện, nên trí nhớ của mình chỉ giới hạn trong phạm vi nhớ được khi đang đọc, còn đọc xong vài ngày là đã quên rồi.
Còn 1 điểm nữa khiến mình không thích, từ đó dẫn đến không nhớ về cuốn này, đó là mức độ ảo ma trong quá trình điều tra của các nhân vật. Điều này thì kể cả “Bức tranh kỳ quái” hay “Ngôi nhà kỳ quái 1” đều có, nên có lẽ đây là đặc điểm chung của phong cách Uketsu rồi. Đỉnh cao là việc nhân vật chính điều tra nguồn gốc của những sự việc diễn ra cách đây cả thế kỉ từ những ghi chép vụn vặt thời đó, trải dài đến thời điểm hiện tại. Tình cờ là những chi tiết, những dấu mốc để liên kết các sự kiện lại hội tụ đầy đủ, ko thiếu gì (trong khi đây chỉ là những sự vụ riêng lẻ được gửi đến cho tác giả, mô tả về những sự việc kì lạ liên quan đến ngôi nhà của những người khác nhau trên khắp mọi miền đất nước). Riêng việc số lượng sự vụ đầy đủ để điều tra đã là kì lạ rồi, việc tác giả có thể lọc ra những sự vụ đó lẫn lộn trong hàng trăm, hàng nghìn lá thư được gửi đến lại càng ảo diệu!
Chung quy lại, mình không thích sự ảo diệu này!